"Chủ nhân, hắn như vậy không sao chứ?" Tinh nhìn Lữ Thiếu Khanh đang chạy ra một góc đứng đó, vẫn có chút lo lắng.
Bị Tinh Nguyệt thẳng tay nện cho mấy phát, tư vị chắc chắn chẳng dễ chịu gì.
Tinh Nguyệt phất tay, một đạo kết giới vô hình dâng lên, cách ly Lữ Thiếu Khanh: "Mặc kệ hắn, không chết được đâu!"
Sau đó, ánh mắt nàng lại dời về phía Nguyệt và Tinh, cất lời lần nữa: "Những năm qua, vất vả cho các ngươi rồi."




